Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013

Sức mạnh của đã làm mới văn hóa là "quyền lực mềm".

Trần Nhân Tông

Sức mạnh của văn hóa là

Thay đổi một cách nhìn vấn đề của chính đường lối. Trai thanh gái lịch Hàn Quốc. Tôi có xem và vẫn xem phim Việt với ba tư cách: Thứ nhất là công dân Việt muốn biết chuyện nước mình. Không ít người vẫn dạy rằng. Lúc đó. Nhưng bình tâm mà xem lại đi. Tôi vẫn nói đùa rằng. Nó phải đại diện cho tâm thức một cộng đồng.

Cả thảy những tác phẩm điện ảnh thời gian đó. Ham mê. Lâm Tới. Học Lu-na-sa-xki. Đâu là dân lập. Nếu xem lại những tác phẩm điện ảnh đầu thế kỉ XX của phương Tây và so sánh. Với nhân cách một và nhân cách ba. Suy cho cùng thì mỗi bộ phim là kể một câu chuyện bằng nghệ thuật điện ảnh. Kỉ niệm thứ hai là sau đó. Chúng ta vẫn có thể đánh. Các anh chị các khóa trước nhất sân khấu điện ảnh như Trà Giang.

Mỗi thời để lại cho chúng ta những bài học ngụ ngôn của nó. Học Brech trong sàn diễn. Ngồi mà chờ đương đại mới đánh thì sẽ thua trước. Ông thất bại sau đó là bài học cho sờ soạng chúng ta. Phải bắt đầu từ quá trình "nghĩ lại" của chính thể chế này. Quên quá vãng là thiếu lịch lãm.

PV: Nhưng muốn được như người ta cần có nhiều kinh phí. PV: Ông có xem phim Việt Nam không? Phim Việt Nam hiện thời như thế nào? Nhà NCDG Nguyễn Hùng Vĩ: Người Việt dùng hàng Việt.

Họ có hẳn một đường lối gia tăng "quyền lực mềm" trên thế giới. Nhưng đánh du kích vẫn có thể thắng song. Họ giám định phim như thế nào để cho ra lò những thước phim được lòng dân đến vậy! Rõ ràng. Tôi nghĩ đó là điều quan yếu nhất.

Một người già hơn 80 tuổi ở quê. PV: Còn chúng ta giờ thì sao? Nhà NCDG Nguyễn Hùng Vĩ: Tôi có hai kỉ niệm vừa vui vừa đắng lòng. Và phim Hàn từ chỗ vô danh nay đã có tên trên bản đồ điện ảnh thế giới.

Vì vậy. Quý trọng các thành phần nhưng cũng có phân định vô cùng rõ ràng. Học văn học mà ròng. Trước hết. Không lắm chuyện thì còn gì nữa. Và thứ ba là người nghiên cứu văn hóa.

Đó là thời gian khác. Thế Anh. Việt Nam kiên cố "lắm chuyện" hơn so với Hàn Quốc. Đầy máu nóng và đầy tính lí tưởng. Nó hình thành cái năng lực không thể kể. Nguyễn Trãi. Bạch Thái Bưởi đã nêu ra. Thứ hai là người bỏ tiền ra để hưởng thụ văn hóa. Nó đáp ứng một môi trường gu thời kì đó: hiếm hoi nên lạ lẫm và diệu huyền. Vấn đề là. Nhưng người ta dạy các trường phái nghệ thuật đó là để bài trừ.

Không du kích mãi được nhưng tùy điều kiện. Tôi lặng người đi. Tôi đi nghiên cứu miền núi.

Bao giờ thì một bà mẹ Hàn Quốc cách Seoul hàng trăm cây nói với con mình là trí thức ở Thủ đô: "Mẹ đang xem phim Việt Nam!". Chúng tôi cũng từng được học chủ nghĩa hiện sinh.

Diễn viên Hàn Quốc mà họ yêu thích. Tôi không xem phim Việt vì nó rất dở. Chả ai muốn xem nó cả. Ở ta. Thô sơ. Cả đến hiện thời. "Mẹ đang xem phim Hàn Quốc!".

Nếu được kể và có thể kể thì vẫn có phim hay. Lao động nghệ thuật cũng công phu hơn. Không hoạch định rõ ràng thì sẽ đầu tư dàn trải tạo ra tình trạng bỏ công cạnh tranh dự án mà không bỏ công hội tụ tinh hoa.

Những tác phẩm phát ngôn cho thể chế chính thống phải được thể chế ý thức và ưu tiên đặc biệt để có thể đào tạo. Thế hệ chúng tôi thừa hưởng những giá trị tinh thần đó. Qua các đợt liên hoan phim.

Chủ nghĩa ấn tượng trong nghệ thuật. Từ không được kể. Kỉ niệm thứ nhất là khoảng sau năm 2000. Đoạt giải Nobel. Mà nhà nước nào cũng vậy thôi. Không có tư duy hàn lâm. Qua truyền hình. Chính thiết chế. Nó còn lằng nhằng ngay trong tư duy. Trần Phương. Phải cảnh giác trước nó. Làm thế nào để kể cho hay tùy theo hoàn cảnh của anh ta.

Nguyễn Du. Nhưng hiện giờ. Ta đầu tư cho thủy điện nhỏ rất nhiều nhưng so với đầu tư cho điện ảnh thì điện ảnh quá bèo bọt. PV: Nhưng chẳng thể phủ nhận giá trị của điện ảnh Việt Nam một thời gian chiến tranh? Nhà NCDG Nguyễn Hùng Vĩ: Tôi cũng không phủ nhận.

Chúng ta có so sánh đồng đại đâu để hiểu mình và thế giới. Thế làm sao mà sản xuất phim hay được.

Đâu! Điều này phải là ý thức trực của các nhà quản lí. Và hơn nữa. Đâu là công lập. Chúng ta có những đặc điểm như sau: hồn nhiên. Đâu là thị trường. Hàn lâm chỉ cần ít nhưng phải là tinh hoa. Đã phân định rõ ràng thì đầu tư cũng phải rõ ràng và xứng đáng. Thể chế văn hóa của chúng ta cần thiết phải hoạch định rõ ràng đâu là chính thống.

PV: Theo ông thì chúng ta nên như thế nào? Nhà NCDG Nguyễn Hùng Vĩ: Sức mạnh của văn hóa người ta vẫn gọi là "quyền lực mềm". Dường như chúng ta có nhiều câu chuyện hay lại không được kể. Không sinh ra được Trần Quốc Tuấn. Liên tục 16 năm như học thanh nhạc thì chắc chúng ta cũng sẽ có nhiều tác phẩm nổi tiếng thế giới.

Không chỉ điện ảnh mà ở các lĩnh vực khác. Sáng tạo nên những giá trị tinh hoa nhất. Mà nếu chỉ tính theo đề tài. Quốc gia đầu tư có mục đích của quốc gia và tư nhân đầu tư có mục đích của tư nhân. Nhiều đoạn thế lắm. Tôi xem phim các nước với tâm thế của nhà kiểm duyệt rồi tự nhâm nhẩm: "Nước mình đoạn này chắc cắt!".

Có khi. Tôi gọi điện thoại thăm hỏi mẹ tôi. Trịnh Thịnh. Mẹ tôi nói: "Sao con gọi mẹ vào giờ này?". Chúng tôi quên sao được. Đừng ngụy biện gì cả.

Đắng lòng lắm. Lâu ngày nó thành lề thói không ai muốn sáng tạo nữa. Sao lại như vậy? Cái công tác văn hóa của thể chế Hàn Quốc là ra sao khi phim họ trưng được ra trên thế giới văn hóa Hàn Quốc.

Là một sản phẩm văn hóa. Đó là thực tiễn. Ông đã có những động thái thực tiễn để đội tàu của ông cạnh tranh với giao thông đường thủy của Pháp quốc. Để phê phán chứ không hề dạy để gạn lọc ra cái tinh hoa của nó.

Được đào tạo văn học sau 1954. Nhật Bản: Một lịch sử đằng đẵng những bi hài với 54 dân tộc. Mà ta lại rất nghèo. Sự phân định hàn lâm và vận dụng rất mờ nhạt. Điện ảnh của Việt Nam cũng vậy. Với tư cách hai (bỏ tiền để hưởng thụ văn hóa). Khẩu hiệu này tôi nhớ là đầu thế kỉ XX.

Thấy đồng bào Cơ Tu đua nhau đặt tên con mình bằng các tên nhân vật. Chúng tôi cũng đã học Ây-danh- xtanh trong điện ảnh.

Hoa quốc. Chúng ta thấy thế nào? đời chúng tôi. Cộng đồng hiện đại của chúng ta là cộng đồng dân tộc - quốc gia. Nhà nghiên cứu dân gian Nguyễn Hùng Vĩ. Tôi vẫn theo dõi và xem phim Việt qua rạp. Nhà NCDG Nguyễn Hùng Vĩ: Nếu đầu tư ngay trường quay đương đại nhiều ngàn tỉ thì liệu phim ta có đủ hay ngay không? Chưa chắc! Chính quy đương đại mà thắng là một chuyện. Bằng tâm thức trì trệ đến vậy thì coi một thời đã qua như là "hoàng kim" cũng dễ hiểu thôi.

"Sao thế hở mẹ?".

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét