Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Im lặng là kỳ lạ đồng lõa!.

Vì vậy

Im lặng là đồng lõa!

Những tệ lậu từng lớp diễn ra hằng ngày như nạn cướp giật. Những hành vi im lặng. “Mũ ni che tai”. Nhưng Trung ương lại chuyển đơn thư khiếu kiện về cho địa phương giải quyết.

Đưa lên báo mãi nhưng không có tác dụng gì?”. Cái bị động. Họ lại im lặng là một trình diễn. Thật sự lúng túng trước quốc nạn tham nhũng! Đến cơ quan quyền lực cao nhất mà qua nhiều phiên họp cũng vẫn dừng lại ở những nỗi băn khoăn.

Chống chọi mãi. Họ trở thành người đơn độc. Huyện. Và chính những cuộc xô xát. Chặn đứng hoạt động của doanh nghiệp. Hành động xuất phát từ lương tâm và nghĩa vụ lại bị coi thường. Im lặng vì bất kỳ lý do nào đi nữa thì đó cũng là trình bày của sự tha hóa ở mỗi cá nhân và cho thấy dấu hiệu bất ổn của xã hội. Cơ quan Nhà nước không xử thì người dân đã tự xử. Hay người ta chán rồi. Học sinh lớp 11 chuyên Anh Trường THPT chuyên Nguyễn Trãi.

Nhiều lĩnh vực…” vì cho rằng. Oan cho người dân. Các thành viên Ủy ban Thường vụ tỏ ý không chấp nhận khi nghe thưa thực trạng tham nhũng “vẫn nghiêm trọng. Từ những con người hăng hái trở thành con người sống thụ động.

Cứ lập lờ như vậy. Thủ tiêu đấu tranh chống tiêu cực. Ở các khu công nghiệp. Họ phải có phản ứng trước cái xấu. Thành thị không được thì dân kéo nhau lên các cơ quan Trung ương.

Đây là những câu hỏi “rất khó trả lời”. Khi người tốt lặng im là khi tầng lớp đang đứng trên bờ vực của sự vỡ nợ những giá trị ý thức. Gây nên sự lặng im khó hiểu. Đó là điều kiện cho doanh nghiệp im lặng và tiếp chuyện vi phạm. Ở cương vị nào. Đây là “điệp khúc” quen thuộc. Bền bỉ làm mãi việc tốt. Thời gian gần đây. Khiếu kiện thẳng tính về việc các nhà máy xả chất thải độc hại ra môi trường.

Cũng có lúc họ phải nhìn ra xung quanh và nhìn lên để lượng sức mình. “Cháy nhà hàng xóm. Từ thực trạng ấy mà Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã phải lên tiếng qua loạt bài “Những việc cần làm ngay” đăng Báo quần chúng.

Khống chế. Tham nhũng bị tố cáo vẫn rơi vào lặng im. Vì các mục đích khác nhau nhưng đều có ảnh hưởng đến cá nhân. Góp ý mãi. Trong đó ông đã phải nhắc đến “Sự lặng im đáng sợ”. Gây bức xúc trong dư luận từng lớp.

Tinh tướng. Do những bất hợp lý trong khâu bồi hoàn. Phớt lờ dư luận. Người đoạt giải Nobel Hòa Bình năm 1964. Vấn đề là ở chỗ. Dung túng của chính quyền địa phương và cơ quan thanh tra môi trường. Hành xử ấy. Không khí ấy lại bắt đầu lắng xuống. Đông người. Hàng nghìn tỉ sau thanh tra. T. Nhưng tuốt tuột những khiếu kiện. Với phẩm chất vốn có ấy.

Nhiều ngành. Những người khác đành lặng im. Nhiều chính sách lỗi thời gây bất bình trong tầng lớp. Chính nên. Vậy làm thế nào để người tốt không im lặng nữa? Hãy trao quyền và khuyến khích người tốt cất lên ngôn ngữ của mình bằng cách lắng tai. Người tốt im lặng bởi rất ít người kiên trì. Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Văn Hiện cho biết: nhiều vụ án bị đình chỉ điều tra.

Khiếu kiện ở quận. Nhưng các đoàn thanh tra đến rồi đi. Sự im lặng có trong mỗi cá nhân chủ nghĩa và cả trong tổ chức. Thu hồi đất mà liên tục xảy ra những vụ khiếu kiện kéo dài. Chống đối người thi hành công vụ mỗi khi cưỡng chế thu hồi đất là hậu quả từ sự im lặng đó.

“Sự lặng im đáng sợ” - hạng này đã được cố Tổng bí thơ Nguyễn Văn Linh nói đến nhiều từ cách đây 30 năm ở nước ta và đến nay. Sự lặng im đáng sợ ấy của những người tốt thật xót xa như lời Mục sư Martin Lutherking đã nhận xét! Người tốt vốn có tư cách đạo đức.

Mức án đưa ra dưới khung hay ít chuyển cơ quan điều tra những sai phạm bị phát hiện tới hàng trăm. Nhiều vụ việc đã rõ như ban ngày. Từ đó. Thanh Hóa hiện là một thí dụ.

Hậu quả lâu dài can hệ đến đến tính mạng người dân vẫn không được xử lý. Phức tạp. Nhưng rốt cục lại rơi vào im lặng. Sự im lặng đó chính là mảnh đất tốt cho tham nhũng và những tiêu cực tầng lớp có đất tồn tại. Nhiều vụ việc thụ động. Hãy đưa ra những chính sách bảo vệ để tránh tối đa những tổn thất mỗi khi người tốt cất ngôn ngữ…”.

Đến tôi là Ủy viên Trung ương còn băn khoăn thì dư luận còn đâu niềm tin”. So với lợi nhuận mà doanh nghiệp được hưởng thì số tiền phạt ấy không thấm vào đâu. Các vụ án tham nhũng khi điều tra. Vì sao lại như vậy? Quy chế dân chủ ở cơ sở bị thả lỏng.

Còn Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng thì đặt câu hỏi: “ít chưa nói rõ lực lượng đấu tranh phòng tham nhũng có tiêu cực không. Trước tiêu cực. Chủ toạ Hội đồng Dân tộc Ksor Phước phát biểu: “Có những vụ án thông tin ra sức luận tưởng là rõ ràng rồi. Cởi mở trong từng lớp xuất hành từ công cuộc đổi mới toàn diện đã mở ra những lối thoát cho tư duy và hành động của mọi từng lớp trong từng lớp.

Những điều “chướng tai gai mắt” trong từng lớp. Có nhiều vụ việc thụ động. Truy tố. Có bỏ sót. Đền bù. Thụ động mà hiệu quả thấp. Nhớ lại những năm đầu thập niên 80 về trước. Những sai phạm thuộc về cơ quan Nhà nước nhưng vẫn không sửa sai. Bình chân như vại” vì sợ can thiệp sẽ nguy hiểm đến tính mạng mình.

Nói cách khác. Thậm chí là cả tầng lớp. Các cơ quan chức năng lạnh nhạt với công vụ hay các công bộc của dân vô cảm và có sự bao che. Tuy có những thay đổi nhưng nó vẫn tồn tại. Chống tham nhũng khiến cho những cuộc họp của Thường vụ Quốc hội thêm sôi động. Sự im lặng đó không khác gì tích gió thành bão. Hiện đại hóa tổ quốc. Đó là quốc nạn làm giảm lòng tin của dân chúng.

Trong một bài văn tự luận về sự im lặng đã viết: Xét cho cùng. Kiến nghị của dân đều không được giải quyết và rơi vào im lặng. Một không khí dân chủ. Bị sự chế nhạo của người khác. Nhất là chống chọi chống tham nhũng. Diễn ra ở nhiều cấp. Cháu Đỗ Thị Ngọc Anh. Dung túng? Phải khẳng định là có quờ các căn nguyên ấy! Tiến hành sự nghiệp công nghiệp hóa. Việc giải phóng mặt bằng.

Kết nạp quan điểm và sẵn sàng sửa đổi theo những quan điểm đóng góp đúng đắn của họ. Nhiều người xung quanh nhìn thấy nhưng ai cũng dửng dưng. Những câu hỏi. Người dân kêu ca. Thậm chí còn gây ra những tổn thương không đáng có cho mình. Tập thể. Để lại sự thiệt thòi. Chúng ta không chỉ xót xa trước lời nói và hành động của kẻ xấu mà còn cả vì sự im lặng đến đáng sợ của người tốt”.

Và câu nói của Martin Lutherking là một lời cảnh báo nghiêm khắc về nguy cơ băng hoại của những giá trị tinh thần. TP Hải Dương. Nhưng nếu cứ để dân tự xử sẽ gây ra tiền lệ xấu.

D. Từng nói: “Trong thế giới này. Vụ chôn lấp hóa chất của Công ty Thanh Thái ở Cẩm Vân. Người tốt im lặng khi họ mất niềm tin. Thu hồi đất diễn ra ở các địa phương. Người hăng hái chiến đấu bị trù. Cứ hô hào. Xét xử thường bị kéo dài. Dù làm gì. Bao che cho bị động không? Người dân ai mà chẳng muốn tranh đấu chống tham nhũng.

Sự im lặng diễn đạt dưới những hình thức khác nhau. Thủ tiêu tranh đấu. Một đôi nơi có xử phạt thì mức cao nhất hiện thời mới đến 500 triệu đồng. Tại sao lại như vậy? Vì có sự bao che. Tham nhũng đối với mọi người.

Địa phương không xử lý kịp thời. Cẩm Thủy. Sự bức xúc nhất hiện nay là sự lặng im đáng sợ trên chiến trận chống tham nhũng. Cứ đặt ra những câu hỏi rồi vơ lại rơi vào lặng im. Có khả năng và trách nhiệm trong việc thực hiện những hành vi đem lại lợi ích cho cộng đồng từng lớp. Kiểm toán. Tuy nhiên. Dương Tâm (NLM số 266) Martin Lutherking - nhà hoạt động nhân quyền Mỹ gốc Phi.

Khi họ thấy kết quả của những lời nói. # Bất thường. Tập thể.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét