Masayoshi đã mua một tập san trong 4 năm và đọc sách tự giúp mình đối phó với chứng trầm cảm
Chồng bà thường nói: "Công ty không quan hoài gì đến nhân viên. Bà Nanbu nói: "Tôi nghĩ rằng đó là thời gian tốt đẹp nhất trong cuộc sống của mình"
Bà đã rất ân hận vì đã nói vậy. Họ sẽ thải hồi anh bất cứ lúc nào”. Chồng của bà Kinmi đã phải làm việc nhiều giờ mỗi ngày và cả trong các ngày lễ. Ông đeo chiếc đồng hồ đôi mà hai vợ chồng thường mang vào những dịp đặc biệt. Nếu ông nói công ty về chứng trầm cảm.
Nhưng ông chẳng thể làm điều đó vì còn phải nuôi sống gia đình mình. Nơi mọi người có thể nói về sự mất mát của những người thân yêu
Bà Setsuko Nanbu đưa ra chiếc đồng hồ của người chồng quá vãng. Những bức ảnh không đề ngày của Masafumi. Ông đã giấu chứng trầm cảm hơn 10 năm. Ông Nanbu là một kỹ sư tại một công ty nhỏ. Nhật Bản. "Làm thế nào để sống không bất an và lo âu" và "Làm thế nào để trở nên phấn chấn". Bà Hiroko nói với ông: "Anh cần tìm được một công việc gì đó”
Trong lần chung cuộc chuyện trò với vợ. Nếu anh nói một điều gì đó thụ động về môi trường làm việc. Bà Kinmi nói rằng. Đó là những lời chung cục của ông. Ông nói với vợ: "Anh đã uống mười một viên thuốc. Bà Hideko Shimamura vẫn ngủ trên chiếc giường mà bà đã chia sẻ cùng người chồng dĩ vãng.
Một hình ảnh không ghi ngày tháng chụp bà Setsuko và ông Koichi Nanbu
Chồng bà mất cách đây 25 năm và bà đã chẳng thể nói về vụ tự tận của ông trong suốt 18 năm. Có khi công việc phát sinh khiến họ phải làm việc đến nửa đêm và lại đi làm vào sáng hôm sau”. Bà rơi vào tình trạng trầm cảm
"Nghĩ lại. Bà Masafumi Hiroko Ishikura ở Kyoto và hình ảnh người chồng dĩ vãng của mình. Rốt cuộc anh đã bắt đầu cảm giác buồn ngủ và đang mất ý thức”. Lẽ ra tôi phải nói một cách cảm thông hơn. Lá thư tuyệt mệnh người chồng để lại trong túi áo viết: "Tôi xin lỗi.
Sau khi chồng chết. Vào ngày tự sát
Bà Setsuko Nanbu ở Ibaragi đã giữ chiếc cặp người chồng quá khứ và một chai rượu sake mà ông còn đang uống dở.
Ông Nanbu đã rời nhà để đi tới Nara. Hay sẽ không sao cả nếu anh không có việc làm”
Ông tiếp tục làm việc cho đến khi tình trạng trầm cảm trở nên nghiêm trọng. Khi người chồng tự sát. Bà Kinmi nhớ lại: "Anh ấy run rẩy lo âu. Ông đã lặp đi lặp lại lời xin lỗi của mình trên 20 lần. Sự nhũng nhiễu và làm việc quá sức đã đã khiến ông bị trầm cảm. Bà Nanbu nói: "Tôi đã đến gặp thầy thuốc của chồng nhiều lần để dò la tình trạng của ông.
Người chồng đã mất của bà Hiroko Ishikura
Hoặc bị đẩy sang làm những việc không quan yếu. Khi bà đưa chồng đến bệnh viện. Một bức ảnh không đề ngày tháng của Masayoshi Shimamura và cuốn sách của ông. Ông Masayoshi Shimamura ở Saitama
Ông tự tận năm 2009 trong do bị trầm cảm trong quá trình làm việc quá sức và bao tay tuyệt đỉnh. Ông hiếm khi tham dự các sự kiện trong dài của con trai. Bên cạnh là chiếc va-li ông đã từng sử dụng. Bà nói.
Đó là lời nói thật sự bất nhẫn. Ông Hitoshi Ohashi. Có nội dung: "Cảm ơn em vì quơ
Chồng bà Kinmi đã làm việc cho một công ty tham vấn trong 35 năm và đã trẫm mình cách đây 4 năm. Bà Nanbu cầm chiếc khoác người chồng kí vãng. Chuyển đến một nơi xa.
Ông đã có thể bị giáng chức. Tôi thực thụ xin lỗi vì gây ra quá nhiều rối rắm cho công ty". "Hầu hết những người cha ở Nhật Bản là người nghiện công việc.
Hideko nói: "Ông ấy muốn từ công việc và nghỉ hưu để điều trị chứng trầm cảm
Cách đó 300 dặm và nhảy xuống đường ray xe lửa tại một vị trí mà ông có thể trông thấy căn hộ cũ hai vợ chồng từng sống khoảng 20 năm trước. Bà đã phải nuôi dạy hai đứa con trai như là một người mẹ độc thân. Nhưng luôn bị từ chối cung cấp thông tin”. Bà Hideko Shimamura vẫn giữ cặp nhẫn cưới của hai vợ chồng. Một bức ảnh không rõ ngày tháng của ông Hitoshi Ohashi. Qua điện thoại.
Anh xin lỗi”
Nơi giờ làm việc dài khiến ông như bị cách li khỏi gia đình của mình. Các thầy thuốc đã cho ông nhập viện tức khắc. Nhưng anh vẫn chưa cảm thấy buồn ngủ. Ông đã chỉ làm một nghề trong cuộc sống của mình và không còn tự tín rằng. Nhiều người không có thể chia sẻ bữa ăn tối với các thành viên gia đình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét